HỒNG DIỆP VŨ THU SƠN CHƯƠNG 3

KHÓ BỀ PHÂN BIỆT

Sông nhỏ nước cạn, bước chân gấu chó lại vừa lớn vừa nhanh, chỉ vài bước đã đuổi kịp hai người. Gia Luật Phong cùng Tiểu Thu trên mặt không còn chút máu. Nhà dột còn gặp mưa rào, chân Tiểu Thu bỗng vấp một cái, ngã sấp thật mạnh vào dòng nước cạn. Gia Luật Phong đang nắm tay hắn, cũng bị kéo theo đến lảo đảo sắp ngã, cúi đầu, tầm mắt bắt gặp một bóng hình in trong làn nước sông trong suốt.

Gấu chó vung bàn tay to lớn, đánh vào giữa lưng hắn. Chỉ cần một chưởng này đánh trúng, Hồng Diệp sơn trang có thể đem tang sự của hai phụ tử hắn làm chung! Hắc, nói không chừng phí mai táng còn có thể dè sẻn không ít đi…

Trong lúc đang miên man suy nghĩ, mặt nước đột nhiên truyền đến một trận rung động kịch liệt. Gia Luật Phong hoa mắt, chỉ thấy trong nước xuất hiện thêm bóng dáng của một hắc y trường đao.

Ánh đao sáng như tuyết lóe lên, một vệt cầu vồng chợt hiện. Trong nháy mắt đó, dương quang mãnh liệt cùng mũi đao phản chiếu, ánh sáng chói lóa xuyên vào khiến hai mắt phải đau nhức!

Hai chân Gia Luật Phong mềm nhũn, cuối cùng không tự chủ được mà ngã khụy xuống dòng nước cạn.

“Tê” một tiếng. Tiếng gió lướt qua, trên mặt nước lấp lánh kim sắc, bất chợt mấy mảnh lá phong rơi rụng.  Kế tiếp, nửa cái sọ gấu bay ra, vẽ một đường cong trong không trung, sau cùng rơi tõm vào nước. 

Huyết vũ từ không trung đầm đìa rơi xuống, Gia Luật Phong chỉ cảm thấy sau gáy mình nóng ẩm, mùi tanh xộc lên mũi, toàn thân vấy đầy máu gấu!

Tiết tấu trống ngực nhanh khác thường, hắn cúi đầu, dừng ở mặt sông trước mắt.

Vài phiến lá phong trên mặt nước phiêu linh, theo dòng chảy đẩy đưa, đỏ thẫm như sắc máu. Cả nước sông trong suốt thấy tận đáy cũng bị suối máu trong cuồng phong nhiễm đỏ.

Giữa dòng nước đỏ nhạt, ba quang lung linh. Bóng hình hắc y nhân đứng phía sau phản chiếu trong nước, mơ hồ mà hoảng hốt, như run rẩy không thôi. Một khuôn mặt tái nhợt, một đôi mắt hung tàn hư ảo, tay nắm thanh đao hai lưỡi Yển Nguyệt. Dương quang thẳng đứng cùng ba quang khúc xạ, phát ra hào quang vô cùng đẹp đẽ.

Gia Luật Phong ngẩn ngơ nhìn bóng của Liên Tranh trong nước, nhất thời hoảng hốt mê say, như lạc vào cõi mộng. Cứ như thế mông lung, hắn theo bản năng vươn tay, như muốn chạm đến ảnh của khuôn mặt tái nhợt đang sống động trong nước. Phút chốc đầu ngón tay mát lạnh, trên bàn tay chỉ còn những giọt nước đọng lại.

Tả sử Liên Tranh… Hắn đã cứu ta? Vì cái gì?

Dù phụ vương không phải do hắn hại, sơn trang hiện nay như rắn mất đầu, nếu hắn muốn tiếp quản vị trí trang chủ, ta đây con trai độc nhất của tiền trang chủ, đại vương tử cuối cùng của Đại Liêu, không thể nghi ngờ sẽ là chướng ngại lớn nhất trên con đường kế vị của hắn. Hắn không âm thầm hại ta đã xem như ta có phúc, bây giờ cư nhiên còn ra tay cứu ta?

“Ầm” một tiếng, thi thể con gấu chó to lớn đổ xuống, một mảnh bọt nước bắn lên tung tóe. Bóng dáng mơ hồ trong nước kia cũng thoáng chốc vỡ tan.

Gia Luật Phong mờ mịt như mất đi thứ gì đó, chậm rãi đứng lên. Kình phong thổi qua đỉnh đầu, hắn giương mắt, ngọc trảo hải đông thanh từ tầng trời thấp mạnh mẽ lao xuống, rít một tiếng dài.

Xoay người về phía sau nhìn, hắc y nam nhân đứng ngược hướng ánh sáng, cánh tay áo theo gió bay phần phật. Hải đông thanh bay lượn vài vòng rồi đậu trên vai hắn. Khuôn mặt nhợt nhạt của nam nhân bị bóng râm bao phủ, Gia Luật Phong không thể nhìn rõ thần tình của hắn. Muốn mở miệng hỏi, môi run run, cuối cùng lại thôi.

Với người chỉ thổ lộ ba phần câu chuyện, không thể phơi bày cả một mảnh tâm can.

Huống chi, người trước mắt chính là túc địch cho tới nay vẫn đối chọi gay gắt với ta. Hiện tại hắn ra tay, mục đích thực sự đến cùng là cái gì, vẫn còn chưa biết.

Ánh mắt Gia Luật Phong không tự chủ được quét về phía Tiểu Thu ở bên cạnh hắn đang từ từ đứng lên.

Tiểu Thu có thể bất chấp an nguy của bản thân, tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc phân tán sự chú ý của gấu chó, hơn nữa lời nói lúc ấy mộc mạc hồn nhiên, thấy thế nào cũng không giống người tận lực bày mưu hãm hại. Nhưng hắn xuất hiện rất đúng lúc, còn bởi bị trêu tức mà đuổi Tử Yến đi, khiến hai người đều rơi vào nguy hiểm…

Chỉ có một đáp án, sau lưng hắn có kẻ âm mưu!

Như vậy, có khả năng nắm rõ hành tung của Tiểu Thu, bất động thanh sắc khiến hắn vô tình trở thành con mồi, còn có thể là ai?

Sư tôn của hắn – Tả sử Liên Tranh!

Nhưng mà, nếu Liên Tranh thật sự muốn giết ta, đến tột cùng, hắn vì cái gì lại ra tay cứu ta một mạng chứ? Tỉ mỉ sắp đặt kế hoạch sát nhân, vì sao đến phút cuối lại thất bại trong gang tấc?

Hắn suy cho cùng là hảo tâm cứu giúp, hay cố tình bày trận nghi binh, xóa sạch hiềm nghi?

Gia Luật Phong không khỏi nheo mắt, ngơ ngẩn nhìn mải miết hắc y nam nhân cao lớn, thon gầy.

Tả sử của Hồng Diệp sơn trang, đại đệ tử của trang chủ, đại sư huynh của ta, thủ lĩnh của Hán nhân trong trang… Nhiều danh hiệu và thân phận như vậy, địa vị hiển hách, võ công vô địch, nhưng hết lần này đến lần khác… Tàn khốc khát máu, xú danh đã rõ…

Thế nhưng, chính ta có bao nhiêu thống hận hắn, cũng có bấy nhiêu sùng bái ngưỡng mộ hắn.

Một nam nhân lãnh khốc ngoan độc, võ công cái thế, vị cao chức trọng, độc chiếm quyền lực, thản nhiên nắm trong tay tất cả quyền sinh sát… Gần như là mộng tưởng mà mọi nam nhi có dã tâm suốt đời theo đuổi.

Nếu một người nam nhân như vậy thật sự muốn giết ta, kẻ tứ cố vô thân như ta… Ta có thể chống đỡ được bao lâu?

“Sá, sư tôn sư tôn, may mà ngươi tới đúng lúc nha.” Bên kia, Tiểu Thu từ dưới nước bò dậy, con ngươi đen lúng liếng loạn chuyển khắp nơi, sợ hãi thốt lên: “Oa a a a! Vương tử ngươi không sao chứ?”

Cả người Gia Luật Phong đều vấy máu, hoa phục cũng đẫm máu, thoạt nhìn đáng sợ, nhưng kỳ thực không hề thụ thương. Định thần, hắn chậm rãi lắc đầu nói: “Không có việc gì, đây không phải là máu của ta…”

Tiểu Thu nhẹ lòng, lại vui sướng sáp đến bên Liên Tranh mà ồn ào: “Ta biết, sư tôn mặc dù nói cứng, vẫn là rất quan tâm ta! Ha ha.”

Gia Luật Phong bỗng thấy lòng khẽ động.

Tiểu Thu là đồ đệ duy nhất được Liên Tranh thương yêu bảo hộ, tâm địa đơn thuần thiện lương, thậm chí vì cứu ta cũng không tiếc để bản thân lâm vào nguy hiểm… Dù Liên Tranh đúng là kẻ âm mưu sắp đặt mọi việc, chỉ cần ta và Tiểu Thu ở cùng một chỗ, khiến hắn không tìm ra cơ hội hạ thủ, liền có thể an toàn vô lo!

… Nói như vậy, nếu ta muốn bảo toàn tính mạng, có thể lợi dụng sự che chở của Tiểu Thu.

Đột nhiên bên tai truyền đến tiếng bước chân hỗn độn, một lúc sau tiếng người bắt đầu huyên náo. Nguyên lai, việc gấu chó tấn công gây ra động tĩnh quá lớn, tất cả mọi người tham gia “thu nại bát” đều lục tục kéo đến. Hoàng cô Gia Luật Mạn Lâm, phụ tử nhà họ Tiêu, Khiết Đan thị vệ, trần lão Đại cùng một số cao thủ người Hán, sau cùng là hữu sử Gia Luật Đạt.

Nhìn thấy thi thể không đầu của con gấu, mọi người tấm tắc thán phục không thôi. Bọn thị vệ bắt đầu tuần tra xung quanh, tìm kiếm xem còn dấu vết hoặc nguy cơ tiềm tàng nào hay không. Người chủ trì hiến tế, hoàng cô Gia Luật Mạn Lâm thấy sự việc hệ trọng, đành phải qua loa tuyên bố “thu nại bát” chấm dứt, mọi người chuẩn bị trở về sơn trang. Mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau, xì xầm bàn tán. Từ xa, Gia Luật Phong cố gắng phân biệt biểu tình của từng người.

Khóe môi Gia Luật Mạn Lâm mang ý cười tinh tế, ánh mắt hướng về phía sư đồ Liên Tranh, thần sắc sâu xa. Phụ tử nhà họ Tiêu bị dọa tới mức mặt vàng như màu đất. Đám người Trần lão đại lại không thèm quan tâm, to tiếng cười đùa. Gia Luật Đạt đi sau cùng, vẫn dắt túi rượu uống say bí tỉ, nhãn thần mông lung.

Cuối cùng, Gia Luật Phong ngẩng đầu, nhìn về phía Liên Tranh. Tiểu Thu nói cười huyên thuyên, bám trước người Liên Tranh giở trò nũng nịu. Mà hắc y nam nhân lãnh khốc ngoan độc kia cư nhiên cũng tùy ý đồ đệ nói hưu nói vượn, môi còn hơi hơi nhếch thành một đường cong, tựa hồ đang nhàn nhạt mỉm cười.

Nhãn thần chợt trở nên ảm đạm, trong lòng như bị ngàn vạn độc trùng gặm nhấm, Gia Luật Phong vừa ao ước vừa đố kỵ.

… Thế nhưng, ta ao ước, ta đố kị, rốt cuộc là với ai trong hai sư đồ kia?

Khẽ chau đôi lông mày thanh tú, thanh niên thở dài.

Tiểu hài tử Tiểu Thu hồn nhiên, sáng sủa ấm áp, cởi mở như dương quang, phá vỡ cả mây mù tối tăm.

Nam nhân Liên Tranh tâm tính thất thường, âm trầm lãnh khốc, ra tay ngoan độc tuyệt tình, dấy lên một trời huyết vũ.

Một người tượng trưng cho bản chất tốt đẹp, ấm áp nguyên thủy của nhân sinh… Một người lại đại biểu cho huyết tinh khát vọng cùng bá nghiệp hùng tâm sâu thẳm trong đáy lòng nam nhân…

Ánh mắt không thể kìm lòng mà quan tâm lưu luyến của hắn, đến tột cùng là dành cho ai?

Nếu là Tiểu Thu, cũng có thể xem như nụ cười ấm áp của tiểu hài tử làm tâm tình hắn bình thản. Nhưng hắn một lần, lại một lần, lại thêm một lần hướng về phía Liên Tranh toàn thân hàn khí, là vì cái gì? Thậm chí, hàng ngày, tầm mắt hắn lúc nào cũng đuổi theo từng chuyển động của nam nhân âm trầm lãnh khốc đó.

Máu gấu âm ấm từ sau gáy theo cổ chảy xuống, tản ra mùi tanh nồng đặc quánh, khiến người ta muốn nôn mửa. Dần dần, huyết sắc đỏ tươi chậm rãi nhuộm thắm y phục. Hắn cúi đầu, Tiểu Kim quấn quanh cổ tay hắn đột nhiên thức tỉnh, thè lưỡi, nanh trắng sắc nhọn phát ra một tia lạnh lẽo.

Ống tay áo đỏ thẫm ướt sũng máu tươi phủ qua thân thể kim sắc xa hoa rực rỡ của nó, máu đỏ cùng vàng ròng, giao hòa óng ánh.

Một vừng sáng mê hoặc từ từ tràn ra trong não. Gia Luật Phong thở dài thật sâu, không biết mình rốt cuộc trúng phải cái gì tà, trúng phải cái gì ma lại có thể nhìn Liên Tranh đến thất thần…

———-

Mấy ngày sau, trong tiểu viện của Gia Luật Phong xuất hiện hai vị khách không mời mà đến.

“Phong điện hạ, ngươi, ngươi thật sự muốn cự tuyệt hôn sự này?” Vẻ mặt cựu thần Tiêu Tề tức giận đến biến dạng.

“…Tiêu bá bá, không phải ta cự tuyệt. Chỉ là tang sự của phụ vương vừa xong, trong lúc này đề cập đến hôn sự của ta dường như không thích hợp.” Gia Luật Phong hạ mi mắt, thản nhiên nói: “Hay là chờ cho thế cục trong trang ổn định, lại bàn bạc kỹ hơn.”

Tiêu tề nhìn vẻ mặt bình thản của hắn, vừa vội vừa tức mà buột miệng: “Nhưng chỉ vào thời điểm không lâu sau khi bệ hạ băng hà, trong trang quần long vô thủ (rắn mất đầu), càng nên mau mau đưa hôn sự của ngươi và con gái ta ra quyết định a!”

“Nga?” Gia Luật Phong nhướn mày, nhãn thần tựa như cười trào phúng, tỏ vẻ đã thông suốt.

Tiêu Tề luống cuống muốn che miệng mình, nhưng dường như đã quá muộn. Trên khuôn mặt mập mạp, mồ hôi từng giọt chảy xuống.

Thấy phụ thân kinh ngạc, Tiêu Yến đột nhiên tiến lên trước một bước, thấp giọng nói: “Phong điện hạ, ý của cha ta chẳng qua là lo lắng chiếu theo quy củ của Hán nhân, bệ hạ đại tang, điện hạ thân là nhân tử, nếu trong vòng một trăm ngày không thành hôn, phải chịu tang ba năm mới được thú thê.” (cưới vợ)

“Cha ta tuyệt đối không có ý bức hôn. Huống hồ, hoàng cô điện hạ đã bằng lòng nhận ta làm đệ tử, tiểu nữ từ nay về sau nguyện đem thể xác và tinh thần dâng hiến cho Hắc Sơn chi thần, tuyệt không vọng tưởng trèo cao. Điện hạ, xin cáo từ.” Dứt lời, thiếu nữ nắm tay áo phụ thân, vội vã rời đi.

Gia Luật Phong nhìn theo bóng hai phụ tử rời đi, trầm ngâm không quyết.

Tiêu Tề tuy là lão thần mấy đời theo hầu bộ tộc Gia Luật, nhưng thái độ làm người nịnh hót, gió chiều nào theo chiều ấy. Trang chủ Gia Luật Hạo Thiên vừa băng hà, bên trong Hồng Diệp sơn trang cuộn trào từng đợt sóng ngầm mãnh liệt. Hắn tuy thân phận là hoàng tử, nhưng không có một chút thực quyền cùng sức ảnh hưởng nào, tính ra Tả sử Liên Tranh cùng hoàng cô Gia Luật Mạn Lâm mới là người có hy vọng lớn nhất tiếp chưởng quyền lực của trang chủ kế vị. Mặc dù Liên Tranh tuổi cũng không còn nhỏ, nhưng đến nay vẫn chưa thú thê. Kẻ triệt để thức thời như Tiêu Tề, nếu muốn nhờ vào quan hệ thông gia để dựa hơi, kết đồng minh, chẳng phải Liên Tranh mới là đối tượng tốt nhất?

Nhưng vì cái gì Tiêu Tề lại tìm đến ta? Khó có khả năng, vị lão thần của bộ tộc Khiết Đan thế gia này vẫn nhớ kĩ dòng huyết thống thuần khiết? Nói như vậy, thế lực của bộ tộc họ Tiêu có thể cho ta lợi dụng chăng?

… Thế nhưng, như vậy có nghĩa là phải thú Tiêu Yến làm vương phi… Thú một nữ tử mà ta không yêu…

Trong lúc còn chìm trong suy tư, Tiểu Thu hoạt bát chạy đến, reo lên: “Vương tử a, ta vừa trông thấy phụ tử Tiêu cô nương đi ra, bọn họ tìm ngươi làm chi? Có thể nào là… Ha ha ha, lại nhắc chuyện thành thân?”

Gia Luật Phong ngạc nhiên, ngẩng đầu.

Thấy vẻ mặt của hắn, Tiểu Thu díp mắt cười rộ lên: “Sá, ngươi còn không biết đi? Ngày hôm qua Tiêu lão đầu cũng đề nghị chuyện hôn sự với sư tôn, còn nói cái gì Thuật Luật Tiêu gia bọn họ là Khiết Đan vọng tộc (trong câu “danh gia vọng tộc” a), nếu nữ nhi gả cho sư tôn, có thể bang trợ hắn thống nhất lòng trung thành của Khiết Đan tộc nhân. Tiếc là sư tôn căn bản không để ý hắn, hắn buộc lòng phải xám xịt rời đi. Vậy mà hôm nay sao lại còn tới chỗ của ngươi? A ha, hôm nay cả Tiêu cô nương cũng tới! Úc úc, như vậy xem ra hình như Tiêu lão đầu vội vã kiếm con rể, đáng thương cho tiểu cô nương không ai lấy.”

“Tả sử hắn… cự tuyệt ?”

“Ân ân, đúng vậy. Sư tôn ngay cả con mắt liếc cũng không liếc Tiêu lão đầu một cái, hừ lạnh một tiếng liền đem hắn đuổi đi. Theo ta thấy, Tiêu cô nương hoàn toàn không giống Tiêu lão đầu, vừa xinh đep vừa dịu dàng. Có điều cưới nàng sẽ phải nhận Tiêu lão đầu đáng ghét làm nhạc phụ… Phi phi phi, nghĩ tới là thấy hỏng bét!”

Gia Luật Phong nhịn không được nở nụ cười, nhưng trong lòng cũng sực tỉnh. Khó trách Tiêu Tề kiến phong sử đà (trông gió bẻ lái, xu nịnh) lại đến tìm mình, ồn ào cả buổi, nguyên lai là bị Liên Tranh khước từ. Tên gia hỏa nịnh bợ này muốn nhân lúc tân trang chủ chưa được xác lập, tìm nơi tốt đặt trạm bảo hộ, thuận lợi sau khi trang chủ đắc quyền có thể tác uy tác phúc. Như vậy xem ra, khả năng Tiêu Tề là nội gian trở nên rất thấp. Nếu hắn là nội gian, nên sớm tính toán tình thế sơn trang sau khi phụ vương chết, an bài tốt mọi sự, sao có thể việc xảy ra rồi mới đi tìm người dựa dẫm chứ!

Chỉ là…

Không kiềm chế được siết chặt nắm tay, thanh niên nhíu mày.

Lão đầu này khinh người quá đáng, dám đem nữ nhi Liên Tranh không cần giao cho ta! Nghĩ ta là ai!

Còn Liên Tranh… Đúng là kiêu ngạo đến ngông cuồng tự đại a! Một Hán nhân, giữa Hồng Diệp sơn trang do Khiết Đan hoàng tộc kiến lập, chỉ vẻn vẹn vài năm đã tập họp được thế lực của chính mình. Hiện tại, ngay cả nhà họ Tiêu chủ động giao hảo cũng kiên quyết cự tuyệt. Thật sự tự tin đến thế sao? Tự tin đến độ có thể lấy lực lượng của đám Hán nhân bại hoại kia để ứng phó tất cả? Như vậy, đến tột cùng nội gian có phải là hắn hay không?

Hắn thở dài, nhìn Tiểu Thu đang cười ngây thơ, thầm nghĩ: Bất luận thế nào, có Tiểu Thu che chắn, chí ít ta không phải lo lắng đến an nguy của bản thân!

Bởi vì từ khi “thu nại bát” chấm dứt, hắn vẫn cùng Tiểu Thu như hình với bóng, mấy ngày qua cũng không gặp ám sát, đánh lén.

“Sá, đúng rồi, nói đến hôn sự, ta từng đảo mắt nhìn thấy, sư tôn thường cầm một miếng ngọc bội ra sờ a sờ…” Tiểu Thu mặt mày hớn hở, “Ta biết Hán nhân Tống quốc thường lấy ngọc bội a, trâm cài a làm tín vật đính ước. Có khi nào miếng ngọc kia chính là của tình nhân tặng cho sư tôn?”

Gia Luật Phong bỗng thấy trong lòng không vui. Liên Tranh một đời kiêu bá, nhiều năm qua khổ tâm xây dựng thế lực, ngay cả số lần xuống núi cũng đếm trên đầu ngón tay, sao có thể cùng tri kỷ tình nhân trao ngọc bội? Người như hắn, cũng biết đi thích người khác sao…

Tiểu Thu nhìn không hiểu ánh mắt hắn, hãy còn hăng say nói: “Đáng tiếc là, ta muốn sư tôn cho ta coi trộm miếng ngọc bội kia một chút, hắn cũng không cho…”

Gia Luật Phong chợt nảy ra một ý, ôn nhu nói: “Thật đáng tiếc, ta cũng muốn nhìn một cái.” Nếu ngọc bội thực sự là tín vật định tình của tiểu nhi nữ, đương nhiên không có gì hay để xem. Nhưng nếu có quan hệ đến bí mật của Liên Tranh thì sao? Thân thế của Liên Tranh, nguyên nhân Liên Tranh ra ngoài ba tháng trước khi phụ vương bị ám sát, còn có Liên Tranh… Mưu đồ đối với Hồng Diệp sơn trang, nếu có thể dựa vào cài này điều tra ra mà nói…

Tìm ra manh mối hung phạm ám sát phụ vương, có thể dễ dàng hơn một chút chăng?

Tiểu Thu không nghi ngờ hắn, cười nói: “Thiệt hông thiệt hông? Sư tôn từ sáng đến tối đều mang bộ mặt của người chết, lại đem ngọc bội kia xem như bảo bối, cất giữ cẩn thận, càng không cho ta nhìn ta càng muốn nhìn na.”

“… Một khi đã như vậy, sao không nhìn trộm?” Gia Luật Phong nhân cơ hội xúi giục.

Nhãn tình Tiểu Thu sáng lên, cười nói: “Sá, phải a! Chúng ta có thể trộm nhìn!”

Gia Luật Phong mím môi cười, lại nói: “Nhưng Tả sử công lực thâm hậu, muốn nhìn trộm bảo bối bên người của hắn, cũng không đơn giản như vậy a.”

“Sá, vương tử ngươi yên tâm. Sư tôn không mang theo bên người, hắn đem hết những thứ trọng yếu để trong thư phòng. Tiểu Thu cười đến mức mắt híp thành một đường cong, “Hơn nữa, ta biết mỗi ngày sư tôn đều ngồi luyện công trong một canh giờ cố định, trời sập cũng không thay đổi. Chúng ta có thể thừa dịp đó lẻn vào thư phòng của hắn, trộm miếng ngọc bội ra nhìn một chút, rồi đem nó trả lại.”

“Thư phòng?” Tin tốt ngoài ý muốn. Liên Tranh mà lại có thói quen luyện công như vậy, hơn nữa, hắn đem ngọc bội đặt ở thư phòng, nói không chừng trong đó thật sự chứa không ít bí mật…

Thanh niên nheo mắt, mỉm cười. Con ngươi màu huyền ôn nhuận tràn ngập ánh sáng lung linh, đôi môi mỏng cong lên nho nhã, bình ổn. Tiểu Thu không khỏi nhìn ngây ngốc. Ma xui quỷ khiến, hắn tiến lại gần muốn hôn một cái.

“Bá!” Một âm thanh khô rát vang lên.

Gia Luật Phong nhìn cánh tay theo bản năng vươn ra ngăn cản của mình, lại nhìn cái mặt Tiểu Thu tại lòng bàn tay của hắn, ngũ quan trên khuôn mặt nhỏ nhắn gần như dúm lại, sau đầu chảy xuống một giọt mồ hôi hột.

Tiểu Thu bụm mặt ủy khuất mà lên án: “Hôn cũng không cho, vương tử ngươi thực hẹp hòi!”

“Ách. . . . . .” Gia Luật Phong gượng cười hai tiếng, “Thật xấu hổ, vừa rồi hoàn toàn là phản ứng bản năng, đều là người luyện võ, ngươi cũng hiểu mà… Nếu không ngươi hôn lại đi.”

“Lời ngươi vừa nói có tính không a?” Tiểu Thu hết sức do dự.

“Đương nhiên tính! Lần này ta tuyệt đối không ngăn cản.” Hắn cười đến thật thân thiết.

Tiểu Thu xoa cái mũi nhìn hắn hồi lâu, bỗng nhiên cảm thấy tóc sau gáy dựng đứng, ngập ngừng nói: “Hay là miễn đi, thực đau quá…”

Gia Luật Phong cười, đưa tay vỗ vỗ đầu Tiểu Thu, nói: “Hảo, ngươi nhớ kỹ a, không phải ta không cho ngươi cơ hội, mà chính ngươi không muốn a… Phải rồi, sư tôn của ngươi, thời gian luyện công cố định mỗi ngày của Tả sử rốt cuộc là lúc nào? Chúng ta phải rèn sắt khi còn nóng, hôm nay liền đến thư phòng xem trộm ngọc bội kia đi.”

Tâm tư của hài tử Tiểu Thu đối với hắn, hắn đều thấy được. Thế nhưng… hắn chỉ có thể nhẹ nhàng mà qua loa hù dọa đùa giỡn Tiểu Thu như vậy thôi.

… Quan hệ của hắn và Tiểu Thu, giữ nguyên dạng như thế là tốt nhất.

Tuy hắn yêu thích Tiểu Thu thiên chân thuần thiện (ngây thơ lương thiện), nhưng so với tình cảm nam nữ còn kém quá xa.

Huống chi, sự thật nói một cách đê tiện, hắn ở gần Tiểu Thu như vậy quá nửa nguyên nhân là lợi dụng Tiểu Thu để ngăn cản trùng điệp âm mưu ám hại trong sơn trang.

Hơn nữa, người càng khiến hắn lưu tâm, kỳ thực là Liên Tranh…

Cường đại, lãnh khốc, sát tinh hùng bá không ai sánh bằng, khiến người ta nghiến răng thống hận, song, cũng đồng thời làm ánh mắt hắn không tự chủ được mà ngưỡng mộ đuổi theo, không thể ly khai…

Loại tình cảm quấn quít ràng buộc này…

Trống canh hai đã gõ, giờ hợi là thời điểm Tả sử Liên Tranh mỗi ngày luyện công nhập định.

Trong tiểu viện độc môn độc hộ* nằm ở góc tây bắc của sơn trang, thanh tĩnh vắng vẻ, là nơi Liên Tranh độc cư. Chẳng qua lần này hắn xuất môn ba tháng, khi trở về dẫn theo Tiểu Thu, nhất thời chưa bố trí được nơi khác, đành để đồ nhi ở sát vách với mình. Tiểu Thu tính tình hoạt bát, ban ngày đi loanh quanh khắp nơi trong trang, cũng không trở về ăn cơm, trong một ngày có hơn nửa buổi không có gặp mặt sư phụ. Liên Tranh cũng không quản hắn. Ngày qua ngày, hai sư đồ thuận hòa, vô sự.

(* tiểu viện chỉ có một cửa vào, không chung cửa với nhà khác)

Đúng giờ hợi hôm đó (21-23 giờ) , để nhìn trộm ngọc bội của sư phụ, Tiểu Thu dẫn Gia Luật Phong lén lút lẻn vào tiểu viện. Gần đến đêm rằm, giữa trời huyền treo một vầng trăng tròn như chiếc đĩa ngọc. Gió đêm thổi đến, vài cụm mây bạc che khuất ánh trăng sáng ngời, bóng cành lá phong loang lổ in trên song cửa giấy. Trong gió phảng phất hương mộc diệp thơm mát.

Gia Luật Phong không nhịn được liếc nhìn khung cửa sổ đang hắt ra ánh nến. Tiểu Thu cười hì hì nói: “Đừng sợ, một khi sư tôn vào nhập định căn bản sẽ không nghe thấy động tĩnh bên ngoài, chỉ là, nếu có người tiếp cận hắn trong phạm vi một trượng, hắn sẽ cảnh giác. Cho nên chúng ta chỉ cần tránh xa phòng ngủ của hắn một chút là được.”

Trong viện, thư phòng cách mấy gian phòng ngủ rất xa, là một gian tinh xá (phòng học) được bày trí nhã nhặn tinh tế, nằm lẻ loi ở một góc viện. Tiểu Thu cười nói: “Xem đi, cách xa như vậy, sư tôn không thể nào phát hiện chúng ta. Ha ha.”

Trong lòng Gia Luật Phong lại khẽ động, vị trí của gian tinh xá này… đúng là thập phần đặc biệt, như hàm chứa dịch lý thuật số (triết lí của kinh dịch) , cơ hồ có cơ quan bí mật. Liên Tranh đối nhân xử thế cao ngạo lạnh lùng , tiểu viện nơi hắn ở không mấy ai lui tới, nếu nói hắn muốn che giấu bí mật gì, lẽ nào…

“Hắc, mau tới đây a, vương tử!” Tiểu Thu phát hiện hắn không đuổi kịp, vẫy tay gọi: “Mặc dù có một canh giờ, chúng ta cũng nên hành sự nhanh một chút.”

Gia Luật Phong cười nói: “Phải phải. A, đúng rồi, thư phòng này là nơi sư phụ ngươi cất giấu bảo bối, lẽ nào không có cơ quan sao?”

Tiểu Thu đã nắm vào mép cửa, nghe vậy liền ngẩn ngơ, tay bất giác dùng lực, “rắc” một tiếng, cánh cửa gỗ theo năm tháng đã sớm mục nát, cũng vì vậy mà gẫy bể!

Hai người nhất thời gân xanh cùng mồ hôi túa ra. Tiểu Thu òa khóc kêu lên: “Xong rồi xong rồi! Sư tôn nhất định sẽ phát hiện cho coi!”

Gia Luật Phong giật giật khóe miệng, nói: “Khí lực của ngươi thật không nhỏ.” Nhưng việc đã đến nước này, hắn càng hạ quyết tâm, vô luận như thế nào cũng phải nhìn xem bên trong thư phòng rốt cuộc chứa cái gì.

Tiểu Thu ủ rũ một lát, lập tức phấn chấn trở lại. Tính tình hắn rộng rãi, căn bản không lo lắng đến hậu quả, miệng bô bô reo lên: “Dù sao cũng trốn không thoát bị sư tôn trách mắng, nhất định phải xem cho hòa vốn.”

Từng người một bước vào phòng.

Giữa ánh sáng âm u, trong phòng đặt một chiếc bàn ăn kề sát cửa sổ, bên cạnh là kệ sách với đủ loại thư quyển sách tử* xếp ngăn nắp. Cạnh tường bày bình phong bát giác, phía sau là một chiếc giường đơn được tạo tác tinh tế. Trong góc tường còn có một lư hương mạ vàng.

(* Thời xưa phân loại sách thành kinh, sử, tử, tập)

Cả gian phòng tràn ngập phong vị văn nhân, phảng phất nho sinh tư thái, không những thế, lư hương cùng bốn mặt giường đơn, đều khảm dạ minh châu, không khác gì thư phòng của một tài nữ uyên bác.

Gia Luật Phong mặt đầy mồ hôi, lẩm bẩm: “Không ngờ bản thân Tả sử lại có sở thích như vậy…” Thật sự không cân xứng với vẻ ngoài của hắn! Bất quá, vị trí xếp đặt trên giá sách này thoạt nhìn có chút kỳ lạ…

Tiểu Thu nhào tới bên án thư lục lọi, đột nhiên, hắn quay đầu lại, cười nói: “Ở chỗ này!”

Gia Luật Phong lại gần xem xét, quả nhiên là một miếng ngọc bội. Miếng dương chi bạch ngọc (ngọc màu trắng mỡ dê) trơn bóng không tỳ vết, lấy hoa văn chạm rỗng cùng những đường vân chìm kết hợp mài nên một họa tiết tinh xảo. Nhưng hoàn toàn không phải là họa tiết rồng phượng cầu bình an mà những kẻ làm ngọc người Hán yêu thích, cũng không phải là hoa văn thu sơn của người Liêu bọn hắn, mà là hoa văn xuân thủy của người Kim.

Người Tống thường cho rằng Liêu – Kim đều là dân tộc du mục, đem hai tộc nói nhập làm một. Kỳ thực phong cách chạm khắc hoa văn trên ngọc rất khác biệt.

Lấy hùng (gấu) , lộc nơi sơn dã làm đề tài, gọi là họa tiết thu sơn, đây là đề tài đặc hữu của bộ tộc Khiết Đan Liêu quốc. Gia Luật Phong là đại hoàng tử của Đại Liêu, vì vậy trên người đeo ngọc sức họa tiết thu sơn.

Trong khi đó lấy lá sen, hoa sen, thủy thảo, hải đông thanh bắt thiên nga làm chủ đề, gọi là họa tiết xuân thủy, chính là chủ đề mà bộ tộc Nữ Chân Kim quốc yêu chuộng. Trước khi Đại Kim nổi dậy, hoàng đế Đại Liêu hàng năm đều yêu cầu bộ tộc Nữ Chân tiến cống hải đông thanh, kích khởi oán giận trong lòng người Nữ Chân, cũng vì vậy mà bùng nổ chinh chiến. Về sau, Hoàn Nhan A Cốt kiến lập Đại Kim, tiêu diệt Liêu quốc cùng Bắc Tống, thèm khát cả Trung Nguyên, như hải đông thanh quần vũ giữa vòm trời rộng lớn, bay lượn khắp một vùng Đông Bắc Trung Quốc thời bấy giờ. Từ đây, người Kim đều lấy việc đeo ngọc sức họa tiết xuân thủy làm niềm kiêu hãnh. Trong suy nghĩ của họ, hải đông thanh vô cùng cao quý, là người anh hùng thần thánh.

Mà Tả sử Liên Tranh lại có miếng ngọc bội này, chạm trổ tinh xảo, đường nét hoa mỹ vẫn không mất đi vẻ kiên cường phóng khoáng, khắp thiên hạ chỉ có một người có kỹ thuật như thế…

Nghệ nhân của hoàng cung Kim quốc Khâu Nột Ngôn!

Tác phẩm của hắn được chế tác cho cung đình Kim quốc, cũng chỉ có thể thấy được trên người của hoàng thất Đại Kim!

Lẽ nào Tả sử Liên Tranh là người Kim… Mà nữ thích khách ám sát phụ vương cũng tự xưng Kim quốc quận chúa…

Ngàn vạn ý nghĩ lướt qua trong đầu như điện quang hỏa thạch, Gia Luật Phong đang cắn môi suy nghĩ, chợt nghe ngoài cửa truyền đến một tiếng ho khan nặng nề. Hắn cùng Tiểu Thu lập tức nhận ra đại sự không ổn, theo hướng phát ra âm thanh quay đầu lại.

  1. Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: